Ngày 15.08.2008 là Sinh nhật của Thầy.
Mãi tới 28 năm sau tôi mới gặp lại Thầy Nguyễn An Hảo , người Thầy dạy tôi môn Anh văn năm lớp đệ thất (lớp 6).
Ngày xưa Thầy thương chúng tôi lắm , gọi chúng tôi là con của Thầy , ngày nào cũng vậy khi học xong bài vào những phút cuối Thầy cho tiền mua me bịch vào lớp chia nhau ăn .Khi làm bài kiểm tra hay bài thi Thầy lại bảo cả lớp chỉ nhau làm ( hihihi vì vậy mà chúng tôi thương Thầy).Tôi nhớ kỹ lắm Thầy không bao giờ rầy la đứa nào chỉ cốc nhẹ vào đầu với vẻ thương yêu trìu mến . Mặc dù mấy năm sau không học với Thầy nữa nhưng mỗi khi gặp và chào Thầy thì Thầy cũng cốc nhẹ như thế , gần gủi y như là học với Thầy suốt bảy năm Trung học vậy .
Rồi năm 1975 xa trường , xa Thầy Cô và xa cả bạn bè…….
Biền biệt mấy chục năm không liên lạc với ai vì dạo đó ai cũng phải bươn chải lo chuyện cơm áo gạo tiền .
Tới năm 2000 nhóm chúng tôi mới bắt đầu liên lạc với nhau rồi tổ chức họp mặt hàng năm , nhưng vẫn chưa tìm gặp được Thầy .Đến năm 2002 tình cờ chị Sa cũng là học trò của Thầy nhưng học lớp lớn hơn gặp lại Thầy vẫn sống khỏe mạnh ở Sài Gòn và vẫn đi dạy Anh văn ở những Trung tâm lớn .Vậy là Thầy nhờ chị Sa gọi học trò cũ tới nhà Thầy chơi.Lần đầu tiên tới nhà Thầy ngày ấy là Sinh nhật của Thầy , lúc đó mới biết Thầy có một nhóm học trò lớn hơn mình mấy lớp ở Long Khánh sống rất tình nghĩa với Thầy , và đã gặp lại Thầy lâu lắm rồi ( ngày xưa trước khi về dạy ở Dĩ An Thầy dạy ở Long Khánh). Được gặp lại Thầy lòng mừng khôn xiết và thật bất ngờ khi nghe Thầy nói “ nhỏ nầy hồi đó nó gầy gầy ,tóc dài và có múa khi diễn văn nghệ nữa’’ Trời ơi , trong ngần ấy năm Thầy có biết bao học trò vậy mà Thầy nhớ mình chính xác vậy, thật là xúc động làm sao !Thế là từ đó Thầy gọi tôi là “con gái út của Thầy”( vì Thầy Cô không có con và tôi lại là học trò nhỏ nhất).
Nhưng buồn thay ! gặp lại Thầy chỉ có 2 năm thì thình lình Thầy lâm bệnh nặng .Cô nói một buổi sáng khi Thầy thức dậy bỗng có những biểu hiện bất thường , Cô rối rắm lắm liền gọi các học trò và đưa Thầy đi bác sĩ.Kết luận Thầy bị đứt một mạch máu nhỏ , và máu không bơm lên não !Chúng tôi thay phiên nhau ở lại cùng Cô chăm sóc cho Thầy , giai đoạn đầu khó khăn lắm nhưng nhờ Thầy Cô ăn hiền ở lành và thuốc men ráo riết nên dần dần bệnh Thầy cũng ổn định , nhưng từ nay Thầy phải rời xa bục giảng vĩnh viễn và Thầy cũng không thể nào gọi được tên con gái út của Thầy nữa .Hiện giờ Thầy vẫn còn nhận biết sự việc và còn nhận ra chúng tôi nhưng Thầy không thể nói chuyện được thành câu .Mỗi năm chúng tôi ngoài những lần ghé thăm Thầy Cô thì có 3 ngày quan trọng không thể nào quên là Sinh nhật Thầy, sinh nhật Cô , ăn Tết với Thầy Cô vào ngày cuối năm .
Lúc nào cũng vậy vừa đến nhà Thầy Cô mừng lắm và lời đầu tiên là hỏi thăm ba má tôi có khỏe không (mặc dù không nói trọn câu nhưng tôi hiểu được ý Thầy) Thầy gầy đi nhiều và Cô cũng yếu vì phải chăm sóc cho Thầy .Những năm trước Cô còn khỏe thì Cô nấu nướng đủ thứ (Cô nấu ăn rất ngon) cốt yếu cho Thầy trò vui với nhau , Cô thương chúng tôi y như con vậy ,Thầy trò vui là Cô vui .Lần nào bận việc nhà không ở lại được Thầy Cô tiễn ra cổng mà buồn lắm.
Thầy ơi , Con luôn cầu Trời Phật phù hộ cho sức khỏe của Thầy để chúng con được MỪNG SINH NHẬT THẦY thêm nhiều lần nữa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét